Hai
người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô
gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô
và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta.
Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai, nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn
hỏi: “anh có yêu em nhiêu không?”. Cô hay bực bội do chàng trai không
trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai người bất
hòa. Cô thường trút giận lên chàng trai.
Về phía
mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt
nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi, anh đã cầu hôn: “Anh
biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng tất cả những gì
mà anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức
thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?”.
Cô
gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô
gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng
trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội
trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua
những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về
nhau.
Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên
đường đi làm. Khi tỉnh dậy, cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm
nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho
mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài. Cô
đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây tổn thương não của
cô và khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động
viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong
thầm lặng.
Xuất viện về nhà, tình trạng của cô cũng
chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như
từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn
trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô
không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiêc nhẫn đính
hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại
nhưng cô không trả lời và chỉ khóc.
Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hy vọng rằng cô sẽ thật sự quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn.
Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự
nhủ mình hãy quên anh đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến và cho hay anh
đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra
với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh.
Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự
lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Khi mở thiệp cưới cô thấy
tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.
Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: “Một năm qua anh đã dành thời
gian học ngôn ngữ này, chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn
của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em”.
Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô gái.